Có những mùa thu đi qua rồi lắng lại mãi trong ký ức một dân tộc. Mùa thu năm 1945 là một mùa thu như thế -mùa thu của những đoàn người rợp bóng cờ hoa từ nông thôn đến thành thị, mùa thu của tiếng hô "Việt Nam độc lập muôn năm" vang dội khắp ba miền, mùa thu khép lại gần một thế kỷ đêm trường nô lệ để mở ra một trang sử mới cho dân tộc Việt Nam.

Chủ tịch Hồ Chí Minh đọc Tuyên ngôn độc lập tại Quảng trường ba Đình lịch sử (ảnh tư liệu)
Từ đêm trường nô lệ đến giờ phút vùng lên
Gần một thế kỷ dưới ách đô hộ của thực dân Pháp, rồi thêm gót giày phát xít Nhật giày xéo, Nhân dân ta đã phải nếm trải biết bao tủi nhục, đói nghèo, mất mát. Nạn đói năm Ất Dậu cướp đi sinh mạng của hơn hai triệu đồng bào là minh chứng đau xót nhất cho một dân tộc bị đè nén đến tận cùng. Nhưng cũng chính trong đêm tối ấy, ngọn lửa khát vọng tự do không bao giờ tắt. Dưới sự lãnh đạo sáng suốt của Đảng và Chủ tịch Hồ Chí Minh, thời cơ lịch sử đã được nắm bắt một cách tài tình, chớp nhoáng: chỉ trong vòng nửa cuối của tháng Tám năm 1945, từ Hà Nội đến Huế, vào Sài Gòn, khắp mọi miền đất nước đồng loạt vùng lên giành chính quyền về tay Nhân dân.
Đó không phải là một cuộc nổi dậy đơn lẻ, mà là kết tinh của ý chí toàn dân tộc, là minh chứng hùng hồn cho chân lý: một khi lòng dân đã hợp thành sức mạnh, không có xiềng xích nào giữ nổi bước chân của cả một dân tộc khao khát tự do.
Ngày 2 tháng 9 - khi hai từ độc lập được vang lên giữa Ba Đình lịch sử
Và rồi, giữa quảng trường Ba Đình lộng gió, trước hàng chục vạn đồng bào, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã đọc bản Tuyên ngôn Độc lập, khai sinh ra nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa - nhà nước công nông đầu tiên ở Đông Nam Á. Lời tuyên bố "Nước Việt Nam có quyền hưởng tự do và độc lập, và sự thật đã thành một nước tự do, độc lập" không chỉ là lời khẳng định chủ quyền, mà còn là lời hiệu triệu cho mọi thế hệ người Việt Nam về quyền được sống, được tự quyết vận mệnh của chính mình.
Từ giờ phút thiêng liêng ấy, ngày 2 tháng 9 đã trở thành một cột mốc không thể phai mờ - Ngày Quốc khánh, ngày mà mỗi người dân Việt Nam, dù ở bất cứ nơi đâu, đều hướng về Tổ quốc với niềm tự hào sâu sắc.
Lá cờ đỏ sao vàng - biểu tượng của một dân tộc không bao giờ khuất phục
Có một hình ảnh xuyên suốt tám mươi mốt năm qua, gắn liền với mọi buồn vui, mọi thăng trầm của đất nước - đó là lá cờ đỏ sao vàng. Ngọn cờ ấy đã tung bay trên nóc hầm Đờ Cát ở Điện Biên Phủ, đã cắm trên nóc Dinh Độc Lập trưa 30 tháng 4 năm 1975, đã phấp phới trên mỗi con tàu ra khơi bám biển, trên mỗi công trình mọc lên giữa thời bình.

Cờ đỏ sao vàng rực lên mỗi khi đất nước đón tin vui
Và hôm nay, mỗi khi đất nước có dịp vui, có ngày kỷ niệm trọng đại, sắc cờ đỏ sao vàng lại rợp trời từ thành thị đến nông thôn, từ mái nhà nơi phố thị đến con ngõ nhỏ miền quê, từ boong tàu giữa trùng khơi đến đỉnh núi biên cương. Mỗi lá cờ tung bay trong gió là lời khẳng định thầm lặng mà mạnh mẽ: dân tộc này đã đứng lên, đã tự do, và sẽ mãi mãi giữ vững nền độc lập ấy bằng chính bàn tay, khối óc và trái tim của mình.
Tự hào tiếp bước, viết tiếp trang sử mới
Tám mươi mốt năm sau mùa thu lịch sử, đất nước ta đã đi một chặng đường dài từ đói nghèo, chia cắt đến hòa bình, thống nhất và đổi mới, hội nhập. Những thành tựu hôm nay - dù ở tầm quốc gia hay ngay trong từng khu phố, từng phường, xã - đều bắt nguồn từ tinh thần bất khuất được hun đúc từ Cách mạng Tháng Tám: tinh thần đoàn kết, tự lực, tự cường, dám nghĩ dám làm vì một Việt Nam độc lập, tự do và phồn vinh.
Mỗi người dân hôm nay, khi ngước nhìn lá cờ Tổ quốc tung bay trong nắng thu, đều có quyền tự hào về những gì cha ông đã đổ máu xương gìn giữ, đồng thời mang trong mình trách nhiệm tiếp nối, dựng xây quê hương ngày một giàu đẹp hơn, xứng đáng với khát vọng độc lập, tự do mà Chủ tịch Hồ Chí Minh và bao thế hệ đi trước đã trọn đời theo đuổi.

nguồn Ảnh internet
Mùa thu này, khi cờ đỏ sao vàng lại rợp trời trên khắp các nẻo đường quê hương, mỗi người dân Việt Nam lại một lần nữa cảm nhận trọn vẹn niềm tự hào ấy - niềm tự hào của một dân tộc đã, đang và sẽ mãi mãi là chủ nhân của chính vận mệnh mình.